Loading...
Hiển thị các bài đăng có nhãn Sống tại Mỹ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Sống tại Mỹ. Hiển thị tất cả bài đăng

28/11/16

8 sự kiện lịch sử gây chấn động nước Mỹ

Vụ ám sát mục sư Martin Luther King Jr., xả súng đẫm máu tại hộp đêm đồng tính Pulse... là những sự kiện lịch sử gây chấn động nước Mỹ.


Sáng ngày 12/6/2016, một vụ thảm sát kinh hoàng xảy ra tại hộp đêm đồng tính Pulse tại thành phố Orlando, bang Florida, Mỹ. Đây là vụ xả súng đẫm máu nhất trong lịch sử của Mỹ khi khiến 50 người chết. Sự kiện lịch sửnày còn là hành vi bạo lực nghiêm trọng nhất nhắm vào cộng đồng người đồng tính, song tính và cải tính (LGBT) tại Mỹ.


Nhà lãnh đạo Hồi giáo Maulama Akonjee, 55 tuổi và trợ lý Thara Uddin, 64 tuổi, bị ám sát sau khi ra khỏi thánh đường al-Furqan Jame, thành phố New York, Mỹ ngày 13/8/2016. Sự việc gây chấn động dư luận này đã kích động người Hồi giáo sinh sống và làm việc tại New York xuống đường vì cho rằng đây là một hành động nhắm vào cộng đồng người Hồi giáo.


Năm 1998, dư luận Mỹ chấn động khi chàng sinh viên Matthew Shepard của ĐH Wyoming bị giết chết sau khi tuyên bố mình là “gay”. Để ngăn chặn những vụ việc tương tự xảy ra, ngày 28/10/2009, Tổng thống Barack Obama đã ký sắc lệnh thông qua đạo luật mang tên Matthew Shepard để bảo vệ những người đồng tính khỏi sự tấn công của những người khác.


Brandon Teena - chàng trai chuyển đổi giới tính bị hiếp dâm và giết chết trước khi anh bị phát hiện là người chuyển giới. Các nhà làm phim đã đưa sự kiện kinh hoàng này lên màn ảnh, trong đó nổi tiếng là bộ phim "Boys Don't Cry".


Đêm ngày 17/6/2015, vụ xả súng đẫm máu tại một nhà thờ của người Mỹ gốc Phi ở hạt Charleston (bang Nam Carolina, Mỹ) đã khiến ít nhất 9 người thiệt mạng. Dylann Roof là nghi can gây ra vụ thảm sát đẫm máu này. Vụ việc này được coi là một "tội ác thù địch sắc tộc".


Vụ ám sát mục sư Martin Luther King Jr. là một trong những sự kiện gây chấn động nước Mỹ. Theo đó, vào ngày 4/4/1968, nhà hoạt động nhân quyền chống phân biệt chủng tộc nổi tiếng bị James Earl Ray ám sát khi đang đứng trước ban công tại một khách sạn ở thành phố Memphis. Sự việc này đã làm dấy lên nhiều cuộc biểu tình trên cả nước. Về sau, chính phủ Mỹ chọn thứ 2 của tuần thứ 3 trong tháng 1 là Ngày Martin Luther King Jr. để ghi nhớ đến những đóng góp to lớn của mục sư Martin Luther King Jr. trong các cuộc đấu tranh bất bạo động vì quyền lợi nhân dân.


Tháng 8/1955, thiếu niên da đen người Chicago Emmett Till đến thăm những người họ hàng của mình ở Mississippi. Điều đáng buồn là chàng thiếu niên Till bị giết hại tại đó sau khi trêu chọc một người phụ nữ da trắng đã kết hôn. Cái chết của Emmett Till đã khiến hàng ngàn người da đen tại Mỹ đứng lên đòi công lý trong việc phân biệt sắc tộc.


Harvey Milk - người đồng tính công khai đầu tiên trúng cử vào bộ máy chính quyền của bang California, Mỹ bị ám sát ngày 27/11/1978. Trước khi bị giết chết, Harvey Milk đã có nhiều hoạt động nhằm đấu tranh giành lấy quyền lợi cho cộng đồng người đồng tính. Sự kiện này gây rúng động nước Mỹ suốt thời gian dài.

Theo Kiến thức

Ông Trump thường xuyên trao đổi với tổng thống đương nhiệm sau cuộc gặp tại Nhà Trắng

Một phụ tá hàng đầu của ông Donald Trump cho biết Tổng thống đắc cử của Mỹ thường xuyên trao đổi với Tổng thống đương nhiệm Barack Obama sau cuộc gặp mới đây tại Nhà Trắng, và ông cũng rất thích các cuộc trao đổi này.


Phát biểu trên chương trình “Gặp gỡ báo chí” của kênh NBC, bà Kellyanne Conway, cố vấn cấp cao của ông Trump, cho biết tổng thống đắc cử vừa mới đây đã tham vấn ông Obama về chính sách của mình đối với Cuba.

“Ông ấy liên tục nói chuyện với Tổng thống Obama. Mọi người biết, từ sau cuộc gặp kéo dài khoảng 30 giờ sau khi ông Trump thắng cử, họ đã trao đổi thường xuyên về mọi chuyện. Họ vừa mới nói chuyện hôm qua đấy”, bà Conway nói trong chương trình phát sóng ngày 27/11.

Bà Conway cho biết cuộc nói chuyện mới nhất kéo dài khoảng 45 phút, nhưng bà không cho biết nội dung bàn luận cụ thể, và hai người cũng khá hòa hợp dù còn những bất đồng.

Một quan chức trong nhóm chuyển giao quyền lực của ông Trump sau đó cũng cho biết tổng thống đắc cử và người tiền nhiệm đã nói chuyện vài lần sau cuộc gặp ở Phòng Oval cách đây 2 tuần.



“Tôi có thể nói từ phương diện của phía Tổng thống đắc cử rằng ông Trump rất thích nói chuyện với Tổng thống Obama, bàn về những vấn đề nghiêm túc mà nước Mỹ và thế giới đang phải đối mặt,” bà Conway nói. “Họ khá hòa hợp. Họ không thống nhất về nhiều thứ. Điều đó sẽ không thay đổi.”

Đây là một trong số nhiều thay đổi về tâm lý và giọng điệu của ông Trump sau cuộc bầu cử. Bà Conway cho rằng ông Trump cũng không còn hứng thú để theo đuổi một cuộc điều tra việc sử dụng máy chủ email của bà Hillary Clinton mặc dù đã từng kêu gọi “tống giam bà ấy” trong chiến dịch tranh cử.

Bà Conway nhấn mạnh rằng ông Trump đang trang bị rất nhiều thứ để chuẩn bị cho mình trở thành một tổng tư lệnh, trong đó có hàng chục cuộc gặp với các quan chức được tuyển chọn và các nhà lãnh đạo doanh nghiệp trong vài tuần qua để tìm ra các ứng cử viên cho nội các của mình.

Harvard chưa là gì, trường tiểu học này mới là nơi khó trúng tuyển nhất ở Mỹ


Mỗi năm chỉ tuyển 25 bé trai và 25 bé gái, tỷ lệ trúng tuyển vào trường tiểu học này là 2%, thấp hơn nhiều so với tỷ lệ tương ứng 6,2% của đại học danh tiếng thế giới Harvard trong năm 2015.


Trẻ em Mỹ ở thành phố New York không hề dễ dàng được học tại các trường tiểu học công lập, đặc biệt đối với những trường top đầu như Trường Tiểu học thuộc Đại học Hunter. Đây là trường công lập dành cho những em bé có trí tuệ vượt trội, chịu sự quản lý từ trường Đại học Hunter, Thành phố New York.

Nhiều người ngạc nhiên khi tên trường có chữ "đại học". Tuy nhiên, nếu tìm hiểu quá trình tuyển sinh của trường, họ sẽ cảm thấy hai chữ này hoàn toàn hợp lý.

Hàng năm, trường tiểu học - Đại học Hunter nhận tới 2.500 bộ hồ sơ nhưng chỉ tuyển chọn 25 bé trai và 25 bé gái sống tại Manhattan. Theo đó, tỷ lệ trúng tuyển vào trường là 2%, thấp hơn nhiều so với tỷ lệ tương ứng 6,2% của đại học danh tiếng thế giới Harvard trong năm 2015.

Trường công lập chất lượng cao này tuyển sinh từ mẫu giáo. Điều này có nghĩa thí sinh chỉ có duy nhất một cơ hội để theo học tại trường. Nếu trượt, họ không thể ứng tuyển lại. Trong khi đó, Harvard luôn dành nhiều cơ hội cho người chưa thành công ở lần đầu tiên và sinh viên chuyển trường.

Để trở thành học sinh của trường Hunter, các em học sinh nhí phải vượt qua vòng kiểm tra IQ Stanford–Binet đầu tiên. Phụ huynh không được phép giúp con chuẩn bị cho vòng thi này. Nếu nhà trường phát hiện phụ huynh nào vi phạm, con họ sẽ bị loại.

Sau vòng này, ban tuyển sinh chọn ra 250 em có kết quả cao nhất, tiếp tục quan sát, đánh giá khả năng tương tác của thí sinh với bạn học và giáo viên. Thành viên ban tuyển sinh hoàn toàn không biết tên hay bất cứ yếu tố nhận dạng nào của thí sinh. Việc lựa chọn diễn ra hoàn toàn khách quan và công bằng.

Hunter hoàn toàn có lý do chính đáng để áp dụng quá trình tuyển sinh khắt khe này. Danh tiếng của trường về chất lượng giảng dạy, đặc biệt đối với chương trình dành cho học sinh tài năng, luôn dẫn đầu trong khối tiểu học tại Mỹ. Tất cả học sinh tại đây đều được học tập miễn phí.

Trường cũng có danh sách cựu học sinh ấn tượng với những tên tuổi nổi danh trong nhiều lĩnh vực như nghệ sĩ Martina Arroyo, chính trị gia Ron H. Brown, doanh nhân Evelyn Hausner Lauder…

Ngoài trường tiểu học Hunter, tại Mỹ còn có một số nơi khó trúng tuyển hơn cả Đại học Harvard như lớp học NASA năm 2017, Google, Tập đoàn NBC, Quỹ đầu tư Ciltadel hay Viện âm nhạc Curtis…

27/11/16

Mỹ: Cãi nhau xong bỏ đi, gặp lại rút súng bắn

Vụ xả súng đã xảy ra hôm 27-11 tại TP New Orleans, bang Louisiana - Mỹ khiến 1 người chết và 9 người bị thương.

Phát biểu tại cuộc họp báo, Cảnh sát trưởng Michael Harrison cho biết cuộc tranh cãi nổ ra giữa hai người đàn ông ở đường Bourbon, khu French Quarter đã leo thang thành cuộc đọ súng.

Vụ việc xảy ra vào lúc 1 giờ 40 phút (giờ địa phương) ở đường Bourbon, khu vực có nhiều quán bar và thu hút du khách, vốn được tăng cường sự hiện diện của cảnh sát khi đang diễn ra lễ hội Bayou Classic.


Vụ nổ súng xảy ra ở khu vực có nhiều quán bar và thu hút du khách. Ảnh: AP

Ông Harrison cho hay cuộc tranh cãi giữa hai người đàn ông bắt đầu ở một nơi khác, sau đó họ gặp lại nhau trên đường Bourbon và cuộc cãi vã trở thành xả súng. Khoảng 40 cảnh sát có mặt tại sự kiện Bayou Classic Weekend gần đó đã có mặt sau khi nhận được tin báo về vụ nổ súng.

Cả hai đã trốn khỏi hiện trường và được cho là không phải cư dân của New Orleans. Giới chức trách đang tìm kiếm 2 người đàn ông nói trên.

Cảnh sát cho biết họ có “thông tin chắc chắn” về đặc điểm của những kẻ tình nghi nhưng không tiết lộ tên.

Cảnh sát nhanh chóng có mặt tại hiện trường. Ảnh: AP

Các nạn nhân của vụ nổ súng trong độ tuổi từ 20-37, gồm 8 người đàn ông và 2 phụ nữ. Theo ông Harrison, 5 người đã xuất viện và 4 người khác vẫn đang điều trị. Ông Harrison nói thêm: “Chúng tôi cho rằng các nạn nhân đều bị đạn lạc".

Thị trưởng Mitch Landrieu cho biết nạn nhân thiệt mạng là Demontris Toliver, 25 tuổi, ở TP Lafayette, bang Louisiana.

Vụ việc đang được tiếp tục điều tra. Ảnh: AP

Cảnh sát cũng đã bắt giữ 2 người đàn ông tại hiện trường vì mang vũ khí bất hợp pháp và một trong số này là nạn nhân của vụ xả súng. Cả hai nằm trong số 11 người bị bắt giữ cuối tuần qua vì mang vũ khí trái phép ở New Orleans, theo đài CNN.

Đây là vụ xả súng thứ 2 trên đường Bourbon trong vòng chưa đầy 3 năm. Vào tháng 6-2014, một sinh viên thiệt mạng và 9 người khác bị thương nặng do kẹt giữa một vụ đấu súng ở đây.

25/11/16

Bạo lực lan tràn trong ngày Black Friday ở Mỹ

Ít nhất 6 người bị bắn chết và vô số các vụ đánh nhau diễn ra trên khắp nước Mỹ khi mùa bán hàng giảm giá Black Friday bắt đầu.

Bốn vụ nổ súng riêng rẽ, tại cửa hàng Macy ở New Jersey, hai vụ ở các khu mua sắm tại Tennessee và một ở Wallmart Nevada, làm hai người chết và một người bị thương. Tất cả các vụ tấn công đều diễn ra bên ngoài các khu mua sắm khi khách hàng chờ sẵn để mua các món hời.

Trong số nạn nhân thiệt mạng, có một người chết vì tranh giành chỗ đỗ xe. Ngoài ra, vô số các cuộc đánh nhau diễn ra tại các trung tâm mua sắm được những người chứng kiến ghi lại.

Kết quả hình ảnh cho Bạo lực lan tràn trong ngày Black Friday ở Mỹ

Walmart mở cửa các siêu thị trên toàn quốc lúc 6h tối, giờ địa phương, giảm giá mạnh các mặt hàng. Theo các nhân chứng, tại Walmart ở Bainbridge, Georgia, mọi việc trở nên căng thẳng vì những chiếc khăn giá chưa tới 2 USD.

Kết quả hình ảnh cho Bạo lực lan tràn trong ngày Black Friday ở Mỹ

Bạo lực Black Friday luôn nằm trong dự báo, NY Daily đưa tin.

Hoài Linh

Nơi quanh năm lạnh như ngồi trong ngăn đá ở Mỹ

International Falls được mệnh danh là "thùng nước đá" của Mỹ bởi nhiệt độ trung bình cả năm luôn ở mức -3 độ C, thời điểm lạnh kỷ lục là -48 độ C.

ảnh minh họa

International Falls là một thành phố nhỏ thuộc quận Koochiching, bang Minnesota, Mỹ, nằm dọc theo biên giới Canada.

Vào dịp Icebox Days, thành phố tổ chức nhiều hoạt động vui chơi giải trí cho người dân trong vùng và du khách.


Nơi đây được biết đến với tên gọi "thùng nước đá" của quốc gia bởi tiết trời lạnh lẽo quanh năm. Địa danh này cũng được mọi người xếp vào danh sách những vùng đất lạnh nhất nước Mỹ.


Mùa đông ở International Falls rất dài, với nhiệt độ trung bình cả năm là -3,3 độ C. Trong tháng 1, nhiệt độ thường dao động ở con số -16 độ C. Một năm có 365 ngày thì có tới hơn 100 ngày người ta đo được nhiệt độ ban đêm ở thành phố này xuống mức 0 độ C.


Nhiệt độ thấp kỷ lục được ghi nhận ở đây là -48 độ C. Theo Mother Natural Network, tuyết cũng rơi rất nhiều, và mỗi năm International Falls nhận lượng tuyết dày 1,6 m. Vào tháng 7, nhiệt độ ở đây chỉ đạt ngưỡng 18 độ C. Những ngày nắng nóng lên đến 32 độ chỉ đếm trên đầu ngón tay.


Mặc dù là nơi rất lạnh lẽo với băng tuyết phủ kín phần lớn thời gian trong năm, hơn 6.000 người dân ở đây rất tự hào và hạnh phúc khi International Falls được nhận danh hiệu "thùng nước đá" của nước Mỹ.


Trước đây, International Falls phải tranh đấu khá quyết liệt với thị trấn Fraser thuộc bang Colorado để có thương hiệu "thùng nước đá" này. Chính quyền Fraser cho rằng họ sử dụng tên gọi này từ những năm 1956, nhưng International Falls đã dùng từ năm 1948.


Năm 1986, hai thành phố này đã đạt đến thỏa thuận, trong đó International Falls trả cho Fraser 2.000 USD để nơi này từ bỏ danh hiệu trên. 10 năm sau, do International Falls không gia hạn thêm nên Fraser đã đệ đơn lên chính quyền liên bang được giữ lại danh hiệu. Sau nhiều năm kiện cáo, cuối cùng, International Falls đã giành chiến thắng.


Hiện nay, vào ngày Icebox Days, thành phố International Falls lại tổ chức lễ hội với cuộc thi chạy việt dã. Cuộc thi này thường tổ chức vào cuối tuần, khi thời tiết trở nên lạnh nhất, thường dưới 0 độ C. Người dân địa phương, già trẻ trai gái đều tham gia. Qua nhiều năm, cuộc thi này lại đón thêm nhiều du khách tham gia.


Ngày nay, International Falls là điểm đến cho những du khách yêu thích các môn thể thao mùa đông. Tại đây, bạn có thể chơi hockey, câu cá trên băng ở hồ Rainy và trượt tuyết xuyên quốc gia (do nơi đây nằm ở biên giới Mỹ - Canada). 

Theo VnExpress

24/11/16

Rùng mình trước siêu bão Otto đổ bộ vào vùng biển Caribbean

Tổng thống Costa Rica đã ban bố tình trạng khẩn cấp quốc gia, đồng thời hàng ngàn người buộc phải sơ tán khỏi khu vực bờ biển Caribbean sau khi bão Otto mạnh lên và bắt đầu đổ bộ vào đất liền. 

Năm 2016 đúng là năm mà thế giới phải chịu nhiều hậu quả của thiên tai. Những cơn bão, lũ lụt, hạn hạn đã gây bao thiệt hại về người và của khiến công tác dự báo thời tiết và những chính sách của các chính phủ được coi trọng hơn bao giờ hết. Costa Rica tuyên bố tình trạng khẩn cấp vì siêu bão. Hàng ngàn người dân ở Nicaragua và Costa Rica buộc phải sơ tán sau khi bão Otto đổ bộ vào vùng biển Caribbean, báo The Guardian đưa tin.

Bão Otto dự kiến đổ bộ vào Costa Rica và Nicaragua hôm 24-11. Ảnh: AFP

Bão Otto hiện đang chuyển hướng vào Nicaragua. Nước này đã đóng cửa các trường học và sơ tán hơn 10.000 người. Mưa lớn cũng dự kiến sẽ xảy ra vào ngày 24 và 25-11 và có khả năng gây ra lũ lụt, lở đất.

Theo Trung tâm Bão Quốc gia Mỹ ở Miami, bão Otto có sức gió mạnh tối đa 140 km/giờ và đang di chuyển về phía tây với tốc độ 15 km/giờ. Tối 23-11, cơn bão được dự báo là đang cách vùng đông bắc Limon của Costa Rica 160 km.

Ủy ban Khẩn cấp Quốc gia Costa Rica cho biết nước này đã sơ tán 4.000 người ở những nơi dự báo có bão quét qua. Các trường học cũng đóng cửa đến hết tuần.

Theo Viện Khí tượng Quốc gia Costa Rica, nước này trước nay chưa từng có bão đổ bộ trực tiếp vào đất liền. Ông Luis Guillermo Solís, Tổng thống Costa Rica, lo ngại bão Otto có thể khiến cho ngành cà phê và nông nghiệp quan trọng của đất nước bị ảnh hưởng nặng nề.

Nguồn:vietbf

23/11/16

1.700 người Mỹ trở thành triệu phú mỗi ngày

Tập đoàn Tư vấn Boston của Mỹ ước tính rằng số triệu phú ở nước này sẽ tăng thêm 3,1 triệu người vào năm 2020.

Ảnh minh họa.

Mặc dù mức tăng thu nhập không đáng kể và chỉ số việc làm suy giảm trong bộ phận giới trẻ Mỹ, nhưng nước Mỹ vẫn là "ngôi nhà" chứa đựng một kho của cải và là quê hương của hàng triệu triệu phú, nhiều hơn bất cứ quốc gia nào trên thế giới.

Tờ Bloomberg dẫn lại dự đoán của Tập đoàn Tư vấn Boston cho hay, trong những năm tới, số lượng người Mỹ đạt tiêu chuẩn trở thành tỷ phú dự tính sẽ tăng nhanh, thêm mới 1.700 người/ngày. 

Cho tới năm 2020, câu lạc bộ triệu phú Mỹ sẽ có thêm 3,1 triệu thành viên mới, tăng hẳn 2,4 triệu người so với giai đoạn 2010 – 2015.

Hãng tư vấn tài chính trên cho biết thêm, hiện tại có tới gần 8 triệu hộ gia đình ở Mỹ có tổng giá trị tài sản nhiều hơn 1 triệu USD. 

Theo Bloomberg, sự tăng vọt đột biến về số lượng các cá nhân giàu có chủ yếu là do “cuộc chuyển giao thế hệ lớn nhất của sự giàu có trong lịch sử”. Đa số giới nhà giàu Mỹ thuộc thế hệ lớn tuổi, những người hầu như đã sắp sửa chuyển quyền thừa kế tài sản cho con cái. 

Tuy nhiên, Bloomberg nhận định trở thành triệu phú triệu USD ngày nay đã không còn “khủng” như thời trước đây. Hiện tại, sở hữu 1 triệu USD cũng chỉ tương đương với 341.000 USD thời năm 1980, hay như 45.000 USD hồi đầu thế kỷ 20.

Theo Báo Tin tức

Những thông tin về luật di trú và định cư mới ở Mỹ

Luật Di Trú Mỹ 2016 rất phức tạp và đòi hỏi nhiều thủ tục hành chính pháp lý, để có thể hội đủ các điều kiện di trú vào Hoa Kỳ. Còn Luật Định Cư Mỹ thì các giấy tờ thủ tục hành chính tương đối đơn giản hơn nhiều so với Luật Di Trú Mỹ, vì Luật Định Cư Mỹ không đòi hỏi người ta phải nhập tịch Mỹ mới được cư ngụ hợp pháp tại Hoa Kỳ, mà hoàn toàn tùy thuộc vào ý muốn của mọi cá nhân muốn nhập tịch.

Nếu muốn, đương sự có thể tự mình điền đơn và nộp đơn xin nhập tịch Mỹ. Nếu không, người ta có quyền cư ngụ tại đây suốt đời, mà không cần phải nhập tịch. Một số ít các điều lệ pháp lý căn bản trong Bộ Luật Di Trú Mỹ, mà những điều lệ này rất thông dụng cho những ai muốn nhập cảnh Hoa Kỳ theo các diện nhập cảnh khác nhau (Different Types of Nonimmigrant Visas) được liệt kê theo thứ tự dưới đây:

A. Luật Di Trú Hoa Kỳ (US Immigration Law)

I. Các loại chiếu khán cho phép nhập cảnh Hoa Kỳ tạm thời (Temporary Visas)


1. Loại chiếu khán B-1 Visa (Temporary Business Visitor) được cấp cho những người có dịch vụ thương mại với những cơ quan công tư hay hãng xưởng tại Hoa Kỳ. Chẳng hạn như đến tham dự các cuộc hội thảo, gặp khách hàng, ký kết các giao kèo thương mại v.v.. Loại này không được phép đến Hoa Kỳ làm việc.

2. Loại chiếu khán B-2 Visa (Temporary Visitor For Pleasure). Loại chiếu khán này được cấp cho những người muốn đến thăm bạn bè, họ hàng thân thuộc để nghỉ hè tại đây hoặc du lịch ngắn ngày. Loại này có thể được cấp cho phép nhập cảnh nhiều lần vào Hoa Kỳ, mỗi lần tối đa 6 tháng và phải có sự bảo đảm về tài chánh. Loại này cũng có thể cho phép nhập cảnh Hoa Kỳ vì lý do chữa bệnh. Nhưng phải có giấy tờ của bác sĩ hay của bệnh viện chứng nhận là sẽ chữa bệnh cho bệnh nhân và cần phải nêu rõ thời gian chữa bệnh là bao lâu.

3. Loại chiếu khán C Visa. Loại này được cấp cho những người đến viếng thăm một quốc gia khác, nhưng trên đường đi hay trên đường về, muốn ghé qua Hoa Kỳ. Loại này có thể xin cư ngụ tại Hoa Kỳ tối đa 1 tháng, nhưng không thể xin đổi sang một loại chiếu khán khác và loại chiếu khán này cũng không được phép xin gia hạn.

4. Loại chiếu khán E-1 và E-2 Visas. Loại này được cấp cho những nhà đầu tư thương mại với Hoa Kỳ, mà những nước này đã ký hiệp ước thương mại với Hoa Kỳ như Anh, Pháp, Nhật, Nga và Tầu v.v…

5. Loại chiếu khán F-1 Visa cho du học sinh. Loại này đòi hỏi du học sinhphải có đủ điểm khả năng Anh Ngữ tối thiểu tuỳ theo các đại học đòi hỏi, hoặc cấp cho những du học sinh nằm trong chương trình trao đổi văn hóa giữa hai quốc gia từ cấp trung học trở lên.

6. Loại chiếu khán H Visa (Temporary Worker). Loại này cấp cho nhân công được thuê mướn làm việc tại các nông trại, hoặc những ngoại kiều đến học việc (Trainees) và cấp cho những thân nhân trong gia đình của những nhân công làm việc tại nông trại như vợ chồng con cái. Loại chiếu khán này chỉ có giá trị tối đa từ 1 năm cho đến 3 năm. Loại chiếu khán học việc chỉ có giá trị tối đa là 2 năm và thân nhân trong gia đình như vợ chồng con cái cũng có thể được đi theo bằng loại chiếu khán H-4.

7. Loại chiếu khán K-1 Visa (Fiancee). Loại này cấp cho những người đã hứa hôn (Hôn thê hay hôn phu). Những người này khi đã nhập cảnh Hoa Kỳ rồi, thì phải lập hôn thú trong vòng 3 tháng, quá hạn này mà không làm hôn thú thì phải trở về nguyên quán. Nếu những người này có con dưới tuổi vị thành niên có thể được phép đem theo vào Hoa Kỳ.

8. Loại chiếu khán Nonimmigrant R-1 Visa (Religious Worker). Loại này cấp cho các nam nữ tu sĩ hay những chuyên viên đến làm việc cho các cơ quan tôn giáo như Nhà Thờ, Chùa, các trường học tôn giáo, các cơ quan truyền giáo, các tổ chức tôn giáo từ thiện bất vụ lợi. Những người này chỉ cần có giấy chứng thực là hội viên 2 năm liên tục của cơ quan tôn giáo tại quê nhà và phải có giấy xác nhận của cơ quan tôn giáo ở đây, là sẽ thâu dụng đương sự vào làm việc cho cơ quan trọn đủ thời gian (Full-time job) và cơ quan thâu dụng phải chứng tỏ có đủ ngân quỹ để trả lương cho đương sự.

Đối với hầu hết trường hợp được phép nhập cảnh vào Hoa Kỳ theo loại chiếu khán này, đương sự phải chứng tỏ được là mình sẽ quay trở về nguyên quán sau khi giấy chiếu khán hết hạn. Ngoại trừ có một số ít loại chiếu khán này, sau khi làm việc liên tục được 2 năm cho cơ quan, đương sự có thể xin chuyển đổi sang loại chiếu khán di dân (Immigrant Visa) thay vì đang ở loại chiếu khán không di dân (Nonimmigrant Visa). Sự chuyển đổi sang loại này rất có giới hạn và ít người hội đủ điều kiện.

II. Các loại chiếu khán cho phép nhập cảnh Hoa Kỳ theo diện di dân (Immigrant Visas)

1. Những công dân có quốc tịch Hoa Kỳ (US Citizens) có thể bảo trợ những người có liên hệ ruột thịt (Immediate relatives) như Cha Mẹ, vợ chồng, con cái, anh chị em ruột vào Hoa Kỳ theo diện di dân, để trở thành thường trú ngay khi những người này đặt chân đến Hoa Kỳ. Tuy nhiên những công dân không có quốc tịch Hoa Kỳ, chỉ là thường trú nhân thôi, vẫn có thể bảo lãnh đi Mỹ cho vợ hoặc chồng, con cái độc thân dưới 21 tuổi, hoặc con cái độc thân từ 21 tuổi trở lên, nhưng thời gian nhập cảnh Hoa Kỳ phải chờ đợi lâu hơn công dân có quốc tịch Hoa Kỳ.


2. Tất cả có 4 Loại Thích Ứng Ưu Tiên (4 Preference Categories) được áp dụng cho vấn đề bảo trợ những thân nhân ruột thịt vừa kể ở đoạn trên:

a. Loại Thích Ứng Ưu Tiên Thứ Nhất (First Preference Category). Loại này bao gồm người có quốc tịch được quyền bảo trợ Cha Mẹ, vợ chồng, con cái dưới 21 tuổi không bị chi phối bởi thời gian chỉ định (Quota). Tuy nhiên Cha Mẹ có quốc tịch vẫn có quyền bảo trợ những đứa con trưởng thành trên 21 tuổi còn độc thân. Nếu con cái đã lập gia đình rồi thì không thuộc vào loại diện này nữa, mà thuộc vào Loại Diện Thứ Ba (Third Preference Category) phải chờ đợi lâu hơn mới có thể đoàn tụ với Cha Mẹ được.

b. Loại Thích Ứng Ưu Tiên Thứ Hai (Second Preference Category). Thường trú nhân có thể bảo trợ cho vợ hay chồng như người có quốc tịch Hoa Kỳ, nhưng phải chờ đợi lâu hơn từ 4 cho đến 5 năm mới có giấy chiếu khán nhập cảnh. Trong thời gian chờ đợi giấy chiếu khán, nếu người chồng hay người vợ nhập quốc tịch thì không còn phải chờ đợi thời gian lâu nữa. Thường trú nhân vẫn có thể bảo trợ cho con cái còn độc thân bất cứ ở tuổi nào. Cha hay Mẹ thường trú nhân (Permanent resident parent) vẫn có thể bảo trợ cho con cái riêng (Stepchildren) của hai bên, nếu giá thú ký trước ngày đứa con riêng đủ 18 tuổi. Cha hay Mẹ thường trú nhân cũng có thể bảo trợ cho con nuôi trước khi chúng đủ 16 tuổi, nhưng ít nhất Cha hay Mẹ phải sống chung với chúng được 2 năm.

c. Loại Thích Ứng Ưu Tiên Thứ Ba (Third Preference Category). Cha Mẹ có quốc tịch có thể bảo trợ cho con cái đã lập gia đình cùng với các cháu còn độc thân dưới 21 tuổi.

d. Loại Thích Ứng Ưu Tiên Thứ Tư (Fourth Preference Category). Anh, chị, em có quốc tịch có thể bảo trợ cho anh chị em độc thân hay lập gia đình rồi. Anh chị em cùng Cha khác Mẹ hay cùng Mẹ khác Cha (Half-brother or half-sisters) có quốc tịch vẫn có thể bảo trợ cho nhau và những đứa con dưới 21 tuổi còn độc thân được quyền đi theo Cha Mẹ của chúng.

3. Thẻ Thường Trú Hết Hạn (Expired Resident Card).
Tất cả các thẻ thường trú chỉ có giá trị tối đa là 10 năm. Có thể nạp đơn xin đổi thẻ mới 6 tháng trước khi thẻ cũ hết hạn. Thẻ thường trú của trẻ em trên 13 tuổi cũng phải làm đơn xin đổi lại thẻ mới càng sớm càng tốt.

B. Luật Định Cư Mỹ (US Naturalization Law)




Các điều kiện và thủ tục Nhập Tịch Hoa Kỳ (Requirements & Procedures for US Naturalization):

1. Cư ngụ 5 năm tại Hoa Kỳ sau khi có thẻ Thường Trú. Phải cư ngụ tại Hoa Kỳ tổng số thời gian ít nhất là 2 năm 6 tháng của 5 năm. Có thể nộp đơn xin nhập tịch Mỹ trước 3 tháng vừa đủ 5 năm. Nhưng nếu ở nước ngoài qua 1 năm liên tục sẽ không hội đủ điều kiện nộp đơn.

2. Nếu lập gia đình với người Mỹ hay công dân có quốc tịch Hoa Kỳ, chỉ cần 3 năm là thường trú nhân với những điều kiện: Thường trú 3 năm tại Hoa Kỳ, đăng ký kết hôn với nhau đủ 3 năm và đương đơn phải cư ngụ đủ 3 tháng tại tiểu bang nơi mình nộp đơn xin nhập tịch Mỹ.

3. Hồ sơ xin nhập tịch Mỹ gồm có: Mẫu đơn Form N-400, 2 tấm hình, bản sao mặt trước và mặt sau của thẻ thường trú, lệ phí là $675 bằng personal check hay bằng money order.

4. Từ lúc nộp đơn cho đến khi nhận được thư mời đi phỏng vấn định cư Mỹ, có nơi đông thường trú nhân cư ngụ, phải chờ đợi lâu tới 8 tháng. Nhiều năm trước đây, không cần phải điều tra an ninh (Background check) trước khi được mời đi phỏng vấn. Nhưng bây giờ hầu hết đương đơn được mời đi phỏng vấn là đã có kết quả điều tra an ninh rồi.

5. Trong cuộc phỏng vấn thi quốc tịch Mỹ vị giám khảo sẽ hỏi lại những câu hỏi ở trong mẫu đơn N-400 mà đương đơn đã điền vào những câu trả lời, để xem đương đơn có muốn thay đổi câu trả lời không. Tiếp theo đương đơn sẽ được hỏi về lịch sử Hoa Kỳ trong số 100 câu hỏi đã được phát trước để học. Đọc và viết một câu ngắn bằng tiếng Mỹ.

6. Những đương đơn nào trên 55 tuổi, mà đã là thường trú nhân, cư ngụ tại Hoa Kỳ ít nhất đã đủ 15 năm, thì được quyền trả lời những câu hỏi bằng ngôn ngữ của mình qua thông dịch viên. Còn những ai trên 50 tuổi mà là thường trú nhân, cư ngụ tại Hoa Kỳ ít nhất 20 năm thì cũng được quyền trả lời những câu hỏi bằng ngôn ngữ của mình qua thông dịch viên. Những đương đơn nào có giấy bác sĩ chứng nhận tàn tật, kém trí nhớ, bệnh thần kinh đều được miễn trừ trả lời những câu hỏi khi nhận được thư mời đi phỏng vấn và coi như tự động được vô quốc tịch.

7. Sau khi đã thi đậu xong cuộc phỏng vấn, đương đơn sẽ nhận được thư mời đến Tòa Án Liên Bang Hoa Kỳ để tuyên thệ nhập tịch. Ở những nơi có quá đông người được tuyên thệ, Tòa Án không đủ chỗ ngồi, sẽ phải tổ chức cuộc tuyên thệ ở một nơi công cộng có thể chứa từ 1 ngàn đến 3 ngàn người. Hoặc quá 30 ngày, vì lý do nào đó, Tòa án không thể tổ chức cuộc tuyên thệ được, Tòa sẽ chỉ định cho Sở Di Trú cho đương đơn tuyên thệ ngay tại trụ sở của Sở Di Trú Mỹ. Do đó, có những trường hợp vừa đậu xong cuộc phỏng vấn, nếu hồ sơ phỏng vấn của đương đơn đã có kết quả an ninh, vị giám khảo có thể cho đương đơn tuyên thệ ngay tại chỗ, mà không cần phải chờ đợi ngày ra Tòa tuyên thệ.

18/11/16

Luật lao động Hoa Kỳ và vấn đề lương bổng của thợ Nail tại Hoa Kỳ

Từ trước đến nay, người Việt làm thợ Nail ở Mỹ vẫn thường lãnh lương qua phương thức ăn chia với chủ tiệm dựa trên tổng số tiền thâu được từ khách hàng, và chủ tiệm cấp mẫu 1099-MISC để người thợ tự khai thuế hàng năm.


Bằng vào cách này, người thợ được chủ tiệm Nail xem như là một người làm việc độc lập (independent contractor) chứ không phải là nhân viên (employee) của tiệm Nail theo luật thuế vụ và luật lao động, và sẽ được lãnh trọn tiền lương mà không bị trừ thuế trên mỗi kỳ lương. Về phía chủ tiệm Nail, nếu phân định thợ làm trong tiệm là “independent contractor” thì sẽ không cần đóng các khoản thuế liên quan đến việc thuê mướn “employee,” và cũng không bị ràng buộc bởi các luật lệ lao động hiện hành. Nhưng nếu chủ tiệm bị kiểm tra bởi sở thuế IRS hoặc các cơ quan lao động mà không chứng minh được người thợ là “independent contractor” theo đúng luật thì sẽ bị phạt.

Trong mấy năm gần đây, do không hiểu rõ các luật lệ phức tạp của vấn đề phân định sự khác biệt giữa “independent contractor” và “employee” trong nghề Nail, rất nhiều chủ tiệm Nail dùng 1099-MISC để trả công cho thợ đã bị phạt vạ nặng nề bởi sở thuế vụ IRS và các cơ quan lao động vì không chứng minh được người thợ là “independent contractor” theo đúng luật hiện hành. Từ đó, một số chủ tiệm Nail trước đây dùng 1099-MISC để chia lương với thợ, đã lần lượt chuyển sang cách làm bảng lương (payroll) và dùng W-2 trả lương cho thợ như một “employee” với mục đích tránh rắc rối với IRS và các cơ quan lao động.

Luật lao động Hoa Kỳ và vấn đề lương bổng của thợ Nail (Ảnh: minh họa, Nguồn:viendongdaily)

Tuy nhiên, qua những đợt kiểm tra ồ ạt của các cơ quan lao động nhắm vào tiệm Nail đang diễn ra khắp nơi trên nước Mỹ, rất nhiều chủ tiệm Nail mặc dầu dùng W-2 để trả lương cho thợ như “employee,” cũng vẫn bị những khoản tiền phạt rất nặng vì không tuân hành các quy định của luật lao động trong việc trả lương cho “employee.” Thêm vào đó, thời gian gần đây tại các nơi trên nước Mỹ từ California đến New York, nhiều tiệm Nail trả lương cho thợ bằng W-2 đã trở thành mục tiêu khiếu nại hoặc thưa kiện bởi thợ Nail vì phạm luật lao động. Sự kiện này khiến nhiều chủ tiệm Nail dùng W-2 trả lương cho thợ phải vô cùng hoang mang và lo lắng, mà nguyên nhân cũng là vì đã không tìm hiểu cặn kẽ những phức tạp và khác biệt giữa luật lao động và luật thuế vụ Hoa Kỳ trong vấn đề lương bổng của “employee.”
Các ràng buộc pháp lý của chủ tiệm Nail có thợ là “employee”

Khi dùng W-2 trả lương cho thợ là “employee,” chủ tiệm Nail đương nhiên bị chi phối cùng lúc bởi cả hai thứ luật thuế vụ và luật lao động.

Ðể hợp lệ với luật thuế vụ, chủ tiệm Nail chỉ cần căn cứ trên tổng số tiền trả cho “employee” trong mỗi kỳ lương rồi khấu trừ và đóng đầy đủ các khoản thuế theo luật định. Sở thuế IRS hoặc cơ quan thuế vụ tiểu bang chỉ có nhiệm vụ thâu thuế nên không quan tâm hay thắc mắc về cách thức mà chủ tiệm trả lương cho người “employee,” và cũng không cần biết người “employee” đã làm việc như thế nào để được chủ tiệm trả cho số lương đó. Nhưng với luật lao động thì có những quy định rất phức tạp chi phối chủ tiệm Nail trong vấn đề lương bổng của “employee,” mà thậm chí những chuyên viên kế toán hay trong ngành thuế vụ cũng ít biết rõ, vì luật lao động không nằm trong lãnh vực chuyên môn của giới này.

Theo luật lao động tại tất cả các tiểu bang Hoa Kỳ, “employee” trong tiệm Nail phải được hưởng mức lương tối thiểu và lương giờ phụ trội (overtime pay) khi làm trên 40 giờ trong khung thời gian một tuần lễ, bất luận là lãnh lương theo giờ hay theo lối chia huê hồng (commission). Riêng luật California, Nevada và Alaska còn quy định thêm cho “employee” phải được hưởng lương overtime nếu làm việc trên 8 giờ trong một ngày. Luật lao động cũng đòi hỏi chủ tiệm Nail phải lưu giữ hồ sơ cá nhân (recordkeeping requirements) của “employee,” trong đó phải gồm có cách thức tính lương, số giờ mà người đó đã làm việc hàng ngày và hàng tuần, tổng số lương được trả trong mỗi tuần, v.v… Và trong mỗi kỳ trả lương, chủ tiệm phải kèm theo bản chiết tính ghi rõ các khoản khấu trừ cùng với mức lương và số giờ mà “employee” đã làm việc trong kỳ lương đó, bất luận số tiền trả cho người “employee” là tiền lương giờ hay tiền chia huê hồng. Bên cạnh các quy định trong vấn đề lương bổng áp dụng cho thợ Nail là “employee,” luật lao động tại nhiều tiểu bang còn buộc chủ tiệm phải cho “employee” giờ nghỉ giải lao và ăn trưa, tùy vào tổng số giờ trong mỗi ca làm việc. Và tại hầu hết các tiểu bang (ngoại trừ South Dakota, Texas và Wyoming), chủ tiệm Nail có thợ là “employee” phải mua bảo hiểm lao động (workers’ compensation insurance) theo đúng những đòi hỏi khác biệt của từng tiểu bang.

Lý do chính yếu khiến tiệm Nail dùng W-2 trả lương cho thợ là “employee” bị phạt vạ bởi cơ quan lao động là vì đã không ghi rõ số giờ làm việc khi trả lương cho thợ, hoặc vì số tiền trên check lương của thợ không phù hợp với số giờ làm việc mà người thợ đó có quyền được hưởng lương theo luật lao động. Trong nghề Nail của người Việt ở Mỹ, nhiều chủ tiệm vẫn có thói quen trả một phần lương bằng tiền mặt theo đòi hỏi của những thợ Nail đi làm nhưng không muốn khai báo đầy đủ lợi tức. Và thói quen trả tiền mặt cho thợ không có chứng từ, sẽ là một trở ngại và rủi ro rất lớn đối với chủ tiệm Nail dùng W-2 để trả lương cho “employee” mà không hiểu rõ luật lao động. Ðể tránh rắc rối với các cơ quan lao động và ngăn ngừa những vụ khiếu nại hay thưa kiện của thợ là “employee,” chủ tiệm Nail cần phải hiểu thế nào là thời gian mà “employee” phải được trả lương theo luật định, và nếu tiệm có nhiều thợ làm việc full-time hay part-time thì nên soạn thảo một bản điều lệ ghi rõ vấn đề lương bổng của thợ Nail sao cho đúng với luật lao động. Trên nguyên tắc, thời gian mà “employee” có quyền được hưởng lương là thời gian mà đương sự phải làm việc hay được phép làm việc (to suffer or permit to work), bao gồm thời gian phải “chờ đợi để làm việc” (engaged to wait). Tuy nhiên, thời gian “chờ đợi để được giao việc” (waiting to be engaged) thì không được kể là thời gian làm việc, và vì vậy sẽ không được hưởng lương.

Gần đây, chúng tôi được biết đã có rất nhiều chủ tiệm Nail bị phạt khá nặng trong những vụ kiểm tra của các cơ quan lao động trên khắp nước Mỹ. Riêng tại thành phố Fresno của tiểu bang California với khoảng chừng hơn một trăm tiệm Nail, chỉ trong mấy tuần lễ đầu Tháng Mười 2013 đã có rất nhiều tiệm của người Việt bị phạt vạ trong một chiến dịch kiểm tra quy mô phối hợp giữa cơ quan EDD và văn phòng Ủy Viên Lao Ðộng, và một vài tiệm trong số đó đã bị phạt hàng trăm ngàn Mỹ kim. Theo luật hiện hành, chủ tiệm Nail sau khi bị phạt sẽ có rất ít thời gian để khiếu nại hoặc xin tái xét. Nếu qua thời gian này mà chủ tiệm không kịp làm thủ tục khiếu nại thì quyết định phạt sẽ tự động trở thành chung cuộc, và tiểu bang sẽ áp đặt quyền cầm giữ (Tax/Judgment lien) trên chủ quyền mọi thứ tài sản cá nhân của chủ tiệm Nail cho đến khi thâu đủ các khoản tiền phạt cộng với tiền lời. Ngoài ra, cũng cần biết rằng hiện nay cơ quan lao động của các tiểu bang đều có thỏa thuận trao đổi thông tin với sở thuế liên bang IRS, và kết quả kiểm tra tiệm Nail luôn được cơ quan lao động thông báo đầy đủ đến IRS. Vì vậy, các tiệm Nail sau khi bị phạt vạ bởi cơ quan lao động, cũng sẽ có thể trở thành đối tượng bị kiểm toán trong vấn đề thuế vụ bởi sở thuế IRS.

Trước những cuộc kiểm tra của cơ quan lao động đang diễn ra khắp các tiểu bang Hoa Kỳ nhắm vào tiệm Nail cùng với những vụ thợ Nail hùa nhau khiếu nại và thưa kiện chủ tiệm, nghề Nail của người Việt ở Mỹ quả thật đang gặp một đại nạn chưa từng thấy từ trước đến nay, có thể khiến cho nhiều chủ tiệm Nail có cơ phá sản. Ðể có thể tiếp tục tồn tại, quý vị chủ tiệm Nail dầu áp dụng cách thức trả lương cho thợ bằng 1099-MISC hay W-2 cũng cần phải cấp thời tìm hiểu các luật lệ thuế vụ và lao động áp dụng trong trường hợp của tiệm mình. Nếu không biết phải làm thế nào cho hợp lệ thì tìm sự trợ giúp của người có hiểu biết chuyên môn trong cả hai lãnh vực thuế vụ và luật lệ lao động. Và điều quan trọng hơn hết là đừng vì cái lợi nhỏ trước mắt mà tự tạo ra cho mình nhiều cái hại rất to lớn không thể lường trước được.

Muốn có đầy đủ thông tin và sự giải thích rõ ràng về các luật lệ hiện hành liên quan đến nghề Nail, hãy tìm đọc sách “Luật Pháp & Nghề Nail tại Hoa Kỳ” (2013) biên soạn bởi Tiến Sĩ Luật Khoa Tom Huỳnh, là người đã được đài Tiếng Nói Hoa Kỳ (Voice of America) phỏng vấn về các luật lệ liên quan đến nghề làm Nail tại Mỹ.

Nguồn: dinhcumy.net

Ngôi nhà kỳ lạ ở Mỹ cứ đàn ông vào là phải bỏ chạy

Theo lời người dân bản địa, bất kỳ ai bước chân vào ngôi nhà The Riddle ở Florida cũng bị một thế lực siêu nhiên tấn công và không ít người đã phải chạy tháo thân khỏi nơi này.

The Riddle House là ngôi nhà nổi tiếng ở hạt Palm Beach, Florida. Theo người dân bản địa, nơi đây bị ma ám và bóng ma được nhắc đến có tên gọi Josph, không thích đàn ông. Nó thể hiện sự căm thù này bằng cách tấn công bất cứ nam giới nào có mặt tại ngôi nhà hay đi lên gác mái. 

Ban đầu, nơi đây được sử dụng làm nhà tang lễ. Ngay cạnh nó là nghĩa trang Woodlawn. Ảnh: FT. 

Vào năm 1920, Karl Riddle, một người quản lý nghĩa trang đã tiếp quản ngôi nhà và đặt tên là The Riddle. 

Trong thời gian sống ở ngôi nhà này, Joseph - một nhân viên của Karl, đã gặp phải vấn đề về tài chính và treo cổ tự vẫn trên gác mái. Sau đó, người chủ bỗng gặp nhiều sự cố kỳ lạ. Đôi khi, ông nghe thấy tiếng kéo lê đồ vật trên cầu thang và bóng người đàn ông thấp thoáng bên cửa sổ của căn gác mái. 

Những người làm công cho Karl kể lại, họ cảm thấy có một người đàn ông chạm vào. Họ cảm thấy khiếp sợ và nhiều người đã rời khỏi ngôi nhà này. Cuối cùng, gia đình của Karl cũng phải rời khỏi nơi đây. 

Sau khi ngôi nhà bị bỏ hoang, người dân và doanh nghiệp địa phương đã cố gắng chiếm đoạt làm của riêng. Tuy nhiên, họ cũng bắt gặp những hiện tượng tương tự và sợ hãi đến nỗi không dám nghĩ tới ngôi nhà này nữa. 

Nhiều thập kỷ trôi qua, người cháu trai của Karl là John Riddle quyết định tháo dỡ căn nhà và chuyển chúng đến ngôi làng Yesteryea. Trong quá trình tháo dỡ, những người thợ mộc, công nhân cũng gặp các hiện tượng kỳ lạ: dụng cụ làm việc của họ tự nhiên di chuyển, các cửa sổ bị phá vỡ và đôi khi họ còn bị ai đó bất ngờ đánh vào đầu bằng búa. Những điều này đã khiến mọi người khiếp sợ và bỏ chạy. Sáu tháng sau, tất cả mới dám quay trở lại làm việc. 

Tại thời điểm khánh thành ngôi nhà, những người ở đây gặp một đôi vợ chồng lạ mặt mặc trang phục của đầu thế kỷ 20. Sau đó, mọi người nhanh chóng phát hiện ra những bức ảnh chụp họ được tìm thấy trong ngôi nhà Riddle. Điều này càng khiến cho lời đồn về những bóng ma ám ảnh căn nhà nổi tiếng vào bậc nhất Florida này càng thêm chắc chắn. 

Ngày nay, du khách khi tới nam Florida đều muốn đi qua ngôi nhà này với hy vọng có thể gặp được một ai đó "khác lạ". Tuy nhiên không ít người cho rằng, lời đồn về ngôi nhà này không có thật, và nó được truyền miệng qua bao thế hệ với mục đích biến The Riddle trở nên huyền bí hơn mà thôi.

Theo EmdepVn

15/11/16

Mỹ: Ô tô không tiếng ồn cũng bị phạt

Vậy là xe chạy điện cũng sẽ không giúp kiến tạo những thành phố không tiếng ồn, khi mà Mỹ vừa thông qua luật quy định tất cả ô tô chạy điện, xe hybrid và hybrid sạc điện (plug-in) đều phải phát ra tiếng động.

Ảnh minh họa

Luật này dự kiến có hiệu lực từ tháng 9/2019, và Cơ quan An toàn giao thông quốc gia của Mỹ (NHTSA) cho rằng nó sẽ giúp ngăn chặn 2.400 trường hợp người đi bộ bị chấn thương mỗi năm tại nước này.

Văn bản không quy định rõ loại âm thanh mà ô tô chạy điện và xe hybrid sẽ phải tạo ra, mà chỉ yêu cầu âm thanh phải rõ ràng dù xe đang chạy tiến hay lùi.

Ô tô chạy điện sẽ chỉ phải phát ra tiếng động ở tốc độ từ 30 km/h trở xuống.

NHTSA giải thích rằng việc tạo ra tiếng ồn ở tốc độ cao hơn là không cần thiết; vì khi đó, các yếu tố như tiếng lốp và gió đủ để cảnh báo người đi bộ rằng có xe ô tô đang tới gần.

Quy định này chỉ áp dụng với xe 4 bánh, tức là xe máy điện và xe đạp điện vẫn có thể chạy trong im lặng.

Luật này ra đời với mục đích giúp ngăn chặn các vụ va chạm có thể xảy ra giữa ô tô với người đi bộ, đặc biệt là người khiếm thị.

Theo Dân trí

12/11/16

‘Mất niềm tin’ vào đàn ông khi phát hiện bí mật ‘đằng sau’ Donald Trump

Đừng nhìn vào tân tổng thống, hãy xem để cảm nhận tình yêu nống cháy của 2 mỹ nam đằng sau.

Bức ảnh chụp ghi lại cảnh tình tứ đáng ghen tị của hai chàng trai

Mới đây, cư dân mạng truyền tay nhau bức ảnh gif ghi lại hình ảnh một chàng trai trẻ dịu dàng bón đồ ăn cho bạn trai ngồi kế trong lúc ông Donald Trump đang phát biểu. Trong khi mọi người đang tập trung vào chiến dịch tranh cử của Donald Trump, hai chàng trai ‘hồn nhiên’ thể hiện tình cảm như ở chốn không người.

Nhân vật chính dù mới đăng quang tổng thống của nước Mỹ trong trường hợp này cũng bất đắc dĩ phải chuyển sang ghế phụ. Liệu tân tổng thống có biết rằng trong khi bản thân đang ‘oai phong lẫm liệt’ cùng bài phát biểu như thế lại có hai chàng ngồi ngay sau lưng nhân cơ hội này để ‘thân mật’ trên truyền thông?

Khoảnh khắc ghi lại nói trên lan truyền nhanh đến không tưởng sau khi cư dân mạng phát hiện ra bí mật gây sốc đằng sau tấm lưng của tân tổng thống đáng kính. Có thể thấy trong bức ảnh, hai chàng trai không hề tỏ ra chút gì là ngại ngùng. Chàng trai bên trái không những ‘công khai tình cảm’ trước toàn thể bàn dân thiên hạ mà còn có những cử chỉ dịu dàng với người tình.

Anh chàng dùng ánh mắt chan chứa tình yêu nhẹ nhàng bón miếng snack cho người yêu. Người tình của chàng trai cũng không đáp lại không kém. Anh chàng điển trai khẽ nhún người há miệng đón lấy miếng snack và tiện thể ‘khoe khoang’ bản thân bằng những cử chỉ đầy quyến rũ.

Ảnh chụp rõ hơn về hai anh chàng gây sốt cộng đồng mạng

Ngay lập tức danh tính của hai anh chàng được cư dân mạng săn tìm. Được biết chàng trai phía bên trái ăn miếng snack là Marius Loots. Và anh chàng ngồi phía bên phải bón cho Loots là bạn trai soái ca của anh chàng. Cả hai đều đang theo học tại Đại học trung tâm Florida và đó chính là nơi tân tổng thống từng đến thuyết trình.

Theo Blog tâm sự

7/11/16

‘Thiên đường’ cho tội phạm lẩn trốn ở Mỹ

Theo trang mạng Vox, một trong những công viên đẹp nhất nước Mỹ, một khu vực lãnh thổ trải rộng trên diện tích 130 km2 là nơi mà mọi người có thể phạm phải một tội danh nào đó và hoàn toàn yên tâm là mình không thể nào bị đưa ra tòa (!).

ảnh minh họa

Chiếu theo tu chính án lần thứ sáu của Hiến pháp Hoa Kỳ, một nghi phạm có quyền yêu cầu được xét xử một cách nhanh chóng và công khai bởi một HĐXX công tâm của bang và của hạt nơi xảy ra hành động phạm tội. Thế nhưng lại có một vấn đề “nhỏ” trong bối cảnh của Công viên quốc gia Yellowstone.

Chuyện là khu công viên rộng lớn này nằm vắt ngang qua và thuộc thẩm quyền quản lý của ba bang của nước Mỹ là Wyoming, Montana và Idaho. Nói cách khác, lấy ví dụ một nghi phạm sẽ có quyền yêu cầu một HĐXX trong đó có mặt những công dân của bang Idaho và bang Wyoming. Cái khó ở đây là trong khu vực công viên trực thuộc hai bang nói trên không có người sinh sống! Do đó, căn cứ trên luật thì không thể thành lập HĐXX, không thể mở phiên tòa và nghi phạm vẫn tự do, bình an vô sự!

Chính GS ngành luật Brian Kalt giảng dạy tại ĐH Michigan là người đầu tiên phát hiện ra lỗ hổng luật pháp nói trên. Ông đã nêu lên trường hợp này vào năm 2005 trong một bài viết có tựa đề “Tội phạm hoàn hảo” (The Perfect Crime), ông đã đề nghị sửa đổi bổ sung để thay đổi tình hình và cũng đã cố gắng thuyết phục Quốc hội Mỹ xóa bỏ lỗ hổng pháp luật nguy hiểm kia nhưng lực bất tòng tâm.

Vậy cho nên vào năm 2007, Michael Belderrain, người đã giết chết một con nai Bắc Mỹ trong công viên vào năm 2005, đã lợi dụng tu chính án để yêu cầu triệu tập một phiên tòa có người của bang Montana. Trên lý thuyết thì điều này là hoàn toàn có thể, song trong khu vực diện tích công viên thuộc bang này không có đủ số lượng người theo quy định của pháp luật nên không thể thành lập HĐXX. Cuối cùng, yêu cầu của nghi phạm không thể thực hiện được và hắn vẫn ung dung vô tội.

Chín năm sau đó, tức là cho đến năm nay 2016, mọi việc vẫn như cũ, đến mức mà GS Brian Kalt đã kiến nghị lên ban lập pháp của bang Idaho nhưng đến nay ông vẫn chưa nhận được câu trả lời chính thức từ bang này.

Theo Pháp luật TP HCM

5/11/16

Đời nghèo của các hoạt náo viên ở Mỹ

Những cô gái sexy, khỏe khoắn trong các đội nhảy ở NBA (bóng rổ), NFL (bóng đá Mỹ), hay MLS (bóng đá) ở Mỹ hóa ra lại hưởng lương rất bèo bọt.

Diện đồng phục đầy màu sắc, biểu diễn trong bầu không khí sôi động trước hàng triệu khán giả truyền hình, hoạt náo viên là nghề trong mơ đối với nhiều cô gái xinh đẹp.

Lương thấp, đòi hỏi cao

Lauren Herington từ nhỏ đã mơ ước trở thành một hoạt náo viên chuyên nghiệp. Cô học nhảy rất sớm và mong một ngày có vị trí trong đội hoạt náo viên ở Giải bóng rổ nhà nghề Mỹ (NBA). Đối với Herington, được nhảy ở một giải đấu lớn như vậy sẽ biến cô trở thành “người nổi tiếng”, đi kèm là mức đãi ngộ cao.

Mỗi mùa, NBA bỏ ra tới 70 triệu USD chỉ để trả lương cho các cầu thủ. Giá trị thương hiệu của các CLB thì lên tới hàng tỉ USD. Lương cho hoạt náo viên có vẻ chỉ là “chuyện nhỏ” đối với họ. Nhưng chỉ tới khi đặt bút vào bản hợp đồng với CLB Milwaukee Bucks, Herington mới vỡ lẽ. Đời không như là mơ!

Chỉ sau một mùa giải làm việc cho Milwaukee Bucks, Herington đã viết đơn xin nghỉ. Đến năm ngoái, cô đưa Milwaukee Bucks ra tòa. Luật sư của Herington khẳng định Milwaukee Bucks trả lương cho thân chủ của mình thấp hơn cả mức lương tối thiểu trong mùa giải 2013-14. Cụ thể, Herington được nhận 65 USD cho việc xuất hiện ở các trận đấu, 30 USD cho tập luyện và 50 USD cho các dịp xuất hiện đặc biệt. Tính trung bình, lương mỗi giờ của cô chỉ ở mức 5 USD và xuống còn 3 USD/giờ trong những tuần bận rộn. Mức này thấp hơn lương tối thiểu 7,25 USD/giờ theo luật pháp liên bang.

Đội hoạt náo viên của CLB Milwaukee Bucks

"Chẳng hề có thảo luận nào. Chúng tôi được trao hợp đồng, ký tên vào đó và trao trở lại cho bên tuyển dụng. Chúng tôi không được đưa nó về nhà. Nếu có thắc mắc gì, chúng tôi lập tức bị loại", Herington cho biết.

Lương thấp chưa phải là cơn ác mộng duy nhất của Herington.

Theo thỏa thuận, các vũ công "phải duy trì cường độ tập luyện thể dục cao" để giữ dáng. Nếu không tuân thủ quy định, họ sẽ bị kỷ luật. Tháng 8/2013, hình thể của Herington bị phàn nàn vì phần mỡ thừa ở eo và hông. Ngay lập tức, cô được đưa vào kế hoạch tập luyện "đặc biệt". Những giờ tập luyện căng thẳng khiến Herington "đói, cảm thấy bị mất nước và mờ mắt mỗi khi rời phòng tập". Việc nhịn ăn khiến Herington sau đó bị tiêu chảy nghiêm trọng. Nếu phàn nàn, cô sẽ bị đưa vào danh sách “dự bị” ở các trận đấu. Đồng nghĩa, ngày hôm đó sẽ không được nhận lương.

Ngoài ra, còn có những yêu cầu khác như phải làm móng tay thường xuyên, gắn lông mi giả, làm tóc… Chi phí cho những khoản này hoạt náo viên phải dùng lương của mình chi trả.

Quãng thời gian làm việc cho Milwaukee Bucks, Herington còn chật vật làm thêm ở 2 nơi khác. Chung quy mỗi tháng sau khi trừ các hóa đơn thanh toán, cô chỉ giữ lại được đúng… 20 USD.

Tranh cãi và giải pháp

Câu chuyện như của Herington không chỉ xảy ra ở NBA. Tháng 1/2014, một hoạt náo viên đã kiện Raiders Oakland- CLB đang thi đấu ở giải Bóng bầu dục Mỹ (NFL)- vì lý do tương tự. Vụ kiện trên đã mở đường cho một loạt đơn kiện sau đó, chống lại những “ông lớn” như Bills Buffalo, JETS, Tampa Bay Buccaneers hay Bengals Cincinnati.

Đa số trường hợp đã được giải quyết bằng việc CLB chấp nhận bồi thường một khoản khá hơn cho người khởi kiện. Nhưng không một CLB nào trong số đó thừa nhận họ đã làm sai hay vi phạm quy định của pháp luật.

Milwaukee Bucks biện minh rằng thỏa thuận lao động giữa họ với Herington chỉ là "khoán". Với hình thức này, trách nhiệm của Milwaukee Bucks với Herington chỉ là con số 0 dưới pháp luật.

Lorena Gonzalez, thành viên hội đồng lập pháp bang California, cho rằng việc coi hoạt náo viên như những người làm việc “khoán” hoặc bán thời gian là không đúng. “Hoạt náo viên ký hợp đồng lao động. Rõ ràng họ đại diện cho CLB. Nếu chỉ là người làm việc tự do, họ sẽ đề ra lịch trình của riêng mình. Họ sẽ không phải mặc đồng phục của ai cả", bà nói.

Đã có rất nhiều vụ kiện đòi quyền lợi cho các hoạt náo viên

Hiện tại, các cổ vũ ở NBA và NFL không thể thành lập công đoàn để thương lượng điều kiện làm việc của mình trừ khi họ là nhân viên của một công ty. Trong khi đó, hoạt náo viên thường xuyên thay đổi từ CLB này sang CLB khác.

Để khắc phục tình trạng này, bà Gonzalez đã mở ra một chiến dịch vận động đòi quyền lợi cho các hoạt náo viên. Tháng 7 năm ngoái, bang California đã đưa ra một dự thảo, chỉ dịnh hoạt náo viên chuyên nghiệp là người lao động, họ được nghỉ ốm mà vẫn hưởng lương, nghỉ phép và được bồi thường nếu bên tuyển dụng vi phạm hợp đồng. Ở New York cũng đã giới thiệu dự luật tương tự.

Tuy nhiên, việc đáp ứng yêu cầu về lương tối thiểu cho hoạt náo viên chỉ là hình thức để đối phó với luật pháp. Với độ giàu có của mình, chỉ cần “cái búng tay” là các CLB ở NFL và NBA có thể giải quyết chuyện lương bổng cho các cô gái trong đội cổ vũ. “Bởi vậy, điều quan trọng là ban tổ chức giải đấu và lãnh đạo các CLB phải có quy định cụ thể về quyền lợi của các vũ công”, bà Gonzalez nói.

Trong khi đó, các trường trung học và đại học Mỹ vẫn tiếp tục quy trình cung cấp hoạt náo viên thông qua các ban cổ vũ thể thao của họ. Các bậc cha mẹ vẫn không tiếc tiền cho những cô con gái học múa, nuôi giấc mơ làm hoạt náo viên NBA.

Trên truyền hình, “Making the Team”- chương trình thực tế nói về giấc mơ trở thành lãnh đạo đội hoạt náo viên Dallas Cowboys của một cô gái, đã bước sang năm thứ 10.

Biểu tượng của nước Mỹ, những hoạt náo viên ở các sự kiện thể thao, vì thế vẫn rực rỡ tỏa sáng trên nền móng đầy rẫy những thực tại bất ngờ…

Theo Thể thao văn hóa
Xem nhiều nhất
Tin Hoa Kỳ
DU HỌC MỸ
SỐNG TẠI MỸ
NGƯỜI VIỆT TẠI MỸ
×